Hương vị của những năm đó trong ký ức của tôi

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Mèo Vạc Nhiệt độ: 587078℃

  Ngày tháng trôi qua lặng lẽ như nước, bận rộn xen kẽ nhàn rỗi, vô tình lại được ngắm pháo hoa.

  Cây lửa và hoa bạc này là năm trường thọ bất tận của người Trung Quốc. Tết là câu đồng dao “Hai mươi lăm xay đậu, hai mươi sáu hầm thịt lợn” được hát từ ngày 12 âm lịch đến tháng giêng âm lịch; đó là khói bếp củi, là mùi quê hương; đó là tiếng pháo nổ, làn khói trắng dày đặc, không khí lễ hội tràn ngập khi người lớn và trẻ em háo hức thắp sáng…

  Những ký ức tuổi thơ này đều in sâu trong đầu tôi và không thể xóa được.

  Ngôi làng miền núi nơi tôi sống khi còn nhỏ là một nơi tuyệt đẹp.Những bông hoa cải nở giữa núi xanh nước xanh, những hecta vườn chè bạt ngàn, những bức tường quét vôi trắng và ngói đen, những người phụ nữ xõa sợi bên dòng suối trong, những con đường đá trong veo trong mưa, những lối đi lát đá và những cây cầu có mái che, tất cả đều là một bức tranh thủy mặc.

  Vào mùa đông trăng, ngôi làng nhỏ trên núi càng thêm quyến rũ sau tuyết. Núi sông phía xa nằm lặng trong tuyết, tràn ngập cảm xúc năm mới trong lòng người.

  Phong tục, nghi lễ Tết cổ truyền rất đậm đà.Hương vị thực sự của năm mới bắt đầu từ Ngày Laba, khi mọi người nấu cháo Laba tại nhà.Bây giờ tôi nghĩ lại, mặc dù cháo Laba do mỗi nhà nấu có hương vị khác nhau nhưng các loại gạo, đậu, đậu phộng và các loại trái cây sấy khô khác nhau tập hợp lại cho thấy một vụ thu hoạch bội thu trong năm tới.

  Năm mới bắt đầu bằng việc chuẩn bị đồ Tết và dần dần đẩy không khí lên cao trào.Trải qua trải nghiệm trồng xuân, thu hoạch thu, gieo hạt đông, những người nông dân vất vả suốt một năm cuối cùng cũng có thời gian rảnh rỗi, đương nhiên bắt đầu công việc bận rộn của năm mới.Rửa cối, đập bánh nếp, đập thịt ba chỉ… Đập bánh nếp là một công việc tốn nhiều công sức, đồng thời cũng là cả kỹ thuật, bởi bánh nếp ở các bản làng miền núi phải ăn đến ngày mồng 2 tháng 2 âm lịch gọi là “ăn tai rồng”, có nghĩa là đánh thức vua rồng và cầu vua rồng phù hộ cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.Vì vậy, quá trình từ chọn gạo, vo gạo, ngâm gạo, hấp gạo nếp trên bếp vốn rất khắt khe và đặc biệt. Hãy nhớ rằng nước ngâm gạo và nước ngâm bánh nếp phải là nước giếng trước đầu xuân thì bánh nếp mới có thể giữ nguyên vẹn trong ba tháng.Khi cơm đang hấp, bọn trẻ ở nhà thậm chí còn không thể đuổi chúng đi. Họ lặng lẽ chờ đợi sang một bên, mong chờ được thưởng thức bát xôi dẻo thơm khi cơm chín.Gạo nếp đổ vào nồi cối đá bị ba, bốn người khỏe mạnh dùng gậy gỗ và búa đập thành từng mảnh.Phong trào của họ phải được phối hợp và phối hợp. Bạn đánh bằng gậy và tôi đánh bằng búa, nếu không sẽ rất nguy hiểm. Sau khi đập bánh nếp, bàn tay của những người cầm (búa) bánh sẽ nổi lên những vết phồng rộp máu. Đó là một công việc thể chất thực sự.Đối với bánh nếp mới đánh, hãy làm thành những chiếc bánh nếp nhỏ khi còn nóng. Phủ một lớp cánh ong rồi lăn bột lên bề mặt để bột không dính vào nhau. Sau khi bánh nếp nguội một chút, cho vào chăn bông, bọc kín, đậy kín trong một tuần để bánh nếp không bị nứt khi gặp gió và bị bột khi gặp nước.Mỗi hộ ở thôn miền núi phải làm hàng chục kg thóc, nhà đông dân có thể phải làm hàng trăm kg thóc.Bánh nếp ở đây không chỉ được ăn ở nhà mà còn được dùng làm quà tặng khi đi thăm bạn bè và chúc Tết.Trước khi làm món thịt xông khói, việc đầu tiên phải làm là giết lợn Tết.Giết lợn Tết là ngày vui vẻ và trang trọng nhất của người dân các bản làng miền núi. Vào ngày giết lợn, cần chuẩn bị sớm, người thân, bạn bè, hàng xóm láng giềng được mời ăn “cơm giết lợn”. Những người nhàn rỗi tụ tập quanh khu giết lợn, đùa giỡn, khoe khoang, tán gẫu và giúp bắt lợn. Không khí lễ hội rất mạnh mẽ, sôi động và vui vẻ.Thực ra ai cũng đang được hưởng một niềm vui, một tiếng cười và cầu mong một năm mới an khang thịnh vượng.

  Thịt hun khói ở đây ngon như đồ Trung Quốc trên đầu lưỡi.Trong dịp Tết Nguyên đán, người dân ở các ngôi làng miền núi không bao giờ bỏ lỡ món thịt ướp muối của mình.Lúc này, nếu muốn đi ngang qua sân trại, miếng thịt ba chỉ treo trên tường hướng về phía nắng sẽ không chỉ có mùi muối mà còn có mùi gió, mùi nắng và mùi núi.Những hương vị này trải qua thời gian dài đã hòa quyện với cảm xúc của quê hương và đồng bào được truyền từ đời này sang đời khác.

  Năm này qua năm khác, hương vị của những phố núi này đã trở thành một biểu tượng văn hóa, như đồ sứ xanh trắng, như đồ gốm.Trong tâm trí tôi, nó giống một bức tranh pháo hoa đầy chất thơ trên thế giới.

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.