Hương vị của năm mới đang ngày càng đến gần
Nhưng tôi luôn cảm thấy người thân, bạn bè của mình ngày càng xa dần
Ở ngôi làng yên tĩnh này
Chỉ làng xưa vẫn đứng vững
Giống như khoảnh khắc mùa thu cho cỏ cây
Như mùa xuân về mấy lần trong đời
Dù năm tháng đầy vết thương
Trải qua vòng luân hồi xuân hạ thu đông
Đã bao lâu rồi tôi được nghe tiếng gà gáy và tiếng chó sủa?
không còn tồn tại
Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy khói thuốc bay ra từ bếp?
Việc có vài hộ gia đình lại càng hiếm hơn
Vô số năm tháng trôi qua
Bấy giờ tôi mới nhận ra làng không còn trẻ nữa
Dù có gạch đỏ, gạch đỏ và tường trắng,
Sự tinh tế của dãy nhà độc lập
Nhưng nó không có sự phổ biến của những người đến và đi
Không có không khí sôi động của thời kỳ đỉnh cao của cuộc sống
Tôi chợt cảm thấy mình cũng già đi cùng làng.
Hương vị đó không còn trẻ nữa
Càng gần lại càng thấy thờ ơ
Tôi chỉ cảm thấy mình đang già đi