Đêm đã khuya, những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ vẫn còn sáng đèn. Tôi tự hỏi những người bên trong đang sống cuộc sống như thế nào và suy nghĩ của họ là gì.
Mọi thứ thật xa lạ nhưng cũng thật quen thuộc khi nhìn thấy cùng một khung cảnh mỗi ngày.Hôm nay, cơn mưa theo dự báo thời tiết đã không đến như đã hứa mà chỉ mang đến cho trái đất một tấm màn u ám. Trong lớp vỏ lạnh lẽo này, chúng ta một mình tìm kiếm dấu vết của ánh nắng. Trong lòng mỗi người đều ẩn chứa nhiều lo lắng, giống như dòng sông vô tận chảy không ngừng.
Tôi không biết mình phải đi bao xa, đi bao xa, ngọn núi sẽ biến thành mảnh đất bằng phẳng dưới chân tôi.Đám đông mà tôi nhìn thấy khi cúi đầu xuống trở nên rất nhỏ. Có một biển xanh ngút tầm mắt. Bầu trời xanh trong xanh như thể được vẩy mực xanh, cách nhau vài dặm lại có vài đám mây trắng điểm xuyết. Tôi lắng nghe tiếng gió núi gào thét bên tai, rồi từ từ hóa thành cơn gió nhẹ, mang theo tiếng hót líu lo yếu ớt của những chú chim trên núi. Trong nháy mắt, đã đến mùa trên sườn núi rải rác những bông hoa anh đào màu hồng dịu dàng, mọi thứ bắt đầu tươi đẹp trở lại.
Tôi hy vọng rằng giây tiếp theo sẽ mở ra một khoảnh khắc bất ngờ.