Trong tâm trí tôi, hình bóng bố rất mơ hồ và xa lạ.Tại sao bạn nói vậy?Khi tôi cẩn thận nhớ lại, tôi thấy trong đầu mình có rất ít hình ảnh. Khi tôi học tiểu học, cấp hai, cấp ba, bố không ở bên cạnh mà đi làm xa để phụ giúp gia đình.
Tôi và anh trai là những đứa con bị bỏ rơi, được ông bà ngoại nuôi dưỡng.Hàng năm vào dịp lễ hội mùa xuân, tôi có thể thấy bố mẹ tôi về nhà để mừng lễ hội mùa xuân.
Năm dài nhất tôi sống với bố là khi tôi học học kỳ 1 lớp 2 tiểu học. Lúc đó, kinh tế gia đình tôi còn khá nên bố tôi đưa tôi đến Thâm Quyến để học.Dù chỉ có một học kỳ nhưng tôi vẫn rất vui.
Vì cuộc sống ở Thâm Quyến khá căng thẳng nên sau đó chúng tôi quyết định đưa chúng tôi về quê để học.Dù chỉ mới có một học kỳ nhưng trong đầu tôi vẫn hiện lên hình ảnh hạnh phúc của gia đình chúng tôi cùng chung sống.
Điều tôi nhớ nhất là một đêm nọ, tôi đang trên đường về nhà để mua lon Coke. Tôi ngã xuống và rơi thẳng xuống đất. Trán tôi va vào đầu ống nước tạo thành một lỗ thủng đẫm máu. Lúc đó tôi vẫn còn nhỏ và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi vừa chạy về nhà vừa khóc và phàn nàn về cơn đau.
Lúc đó tôi sợ đau và không muốn đi khâu. Kết quả là một vết sẹo trên trán tôi. May mắn thay, nó đã được tóc mái của tôi che đi nên bây giờ không còn rõ ràng nữa.Bây giờ nghĩ lại, đây là điều duy nhất tôi nhớ đặc biệt rõ ràng.
Những hình ảnh hiện lên trong đầu tôi bao gồm việc đi đến McDonald's hoặc uống trà buổi sáng với bố tôi.Tóm lại, hình bóng bố không quá rõ ràng và sâu sắc trong trí nhớ của tôi.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi chọn đến Thâm Quyến làm việc. Tôi không gặp bố thường xuyên, có thể một hoặc hai lần một năm.Khoảng thời gian dài nhất tôi có thể ở bên bố mẹ là trong kỳ nghỉ lễ hội mùa xuân.
Khi tôi còn đi học, bố tôi dùng tiền để thỏa mãn tôi. Tôi không cảm nhận được sự quan tâm và tình yêu của anh ấy dành cho tôi.Khi nào cần tiền tôi sẽ xin bố. Có vẻ như tôi đã hình thành thói quen gọi điện cho bố và xin bố cấp chi phí sinh hoạt cho tôi khi tôi không có tiền sinh hoạt. Anh ấy chỉ là một cái máy rút tiền đối với tôi. Mối quan hệ gia đình giữa chúng tôi rất yếu.
Tôi rất ghen tị với những người cha khác, những người chăm sóc con mình rất chu đáo và tình cảm sâu sắc.Nghĩ kỹ về người cha trong trí nhớ, ông không nặng như núi như người ta nói. Tôi biết rằng anh ấy gánh trên vai trách nhiệm quan trọng là duy trì gia đình. Tôi có thể hiểu tất cả những điều này, nhưng có một điều tôi không thích lắm là anh sống và làm việc tách biệt với mẹ tôi.
Tôi không biết tại sao bố mẹ tôi lại làm việc riêng. Bố tôi sống ở Thâm Quyến và mẹ tôi sống ở Đông Quan. Cả hai đều sống và làm việc riêng biệt.Mặc dù chúng tôi cùng nhau về nhà vào dịp Tết Nguyên Đán nhưng mối quan hệ của chúng tôi rất xa cách.
Mãi cho đến khi một sự kiện xảy ra vào năm 2015, tôi sẽ không bao giờ quên rằng cuối cùng tôi cũng hiểu được lý do.6 giờ sáng hôm đó, khi tôi đang mơ màng ngủ thì nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi bên kia gọi điện xác nhận tôi có mặt trực tiếp hay không thì anh ấy nói với tôi rằng anh ấy là cảnh sát và bố bạn đã qua đời vào lúc X sáng nay.
Sau khi nghe tin, đầu óc tôi hoảng loạn.Tôi tưởng đó là cuộc gọi lừa đảo và thật khó tin, nhưng khi tôi suy nghĩ kỹ thì đã nhầm. Đó là từ điện thoại di động của bố tôi. Lúc đó tôi hơi sốc nhưng vẫn không thể tin được.
Ngày hôm đó, tôi dự định đăng ký học cao đẳng để lấy bằng cử nhân.Tôi sẽ sống với các bạn cùng lớp và sau đó đăng ký cùng họ.Tôi nói với các bạn cùng lớp rằng tôi nhận được một cuộc gọi thông báo rằng bố tôi đã qua đời và yêu cầu tôi đến Daxin càng sớm càng tốt.Lúc đó tôi buồn quá, bật khóc nên không đăng ký được ngày hôm đó.
Sau khi cúp máy với công an, khi tôi gọi ngay cho mẹ, giọng tôi run run không nói được. Phải mất một thời gian dài tôi mới báo cho mẹ biết tin bố tôi qua đời.
Khi tôi đến nơi bố tôi ở, tôi thấy chỗ ở của ông rất nhỏ. Đó là một chiếc giường tầng. Căn phòng rất nhỏ và có rất nhiều thứ.
Điều tôi không thể tha thứ là anh ấy sống với một người dì, và trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ, bố tôi có nhân tình?Và sau đó sống chung?, thấy rằng cô ấy cũng trạc tuổi mẹ tôi.Lúc đó tôi thực sự rất suy sụp, nhưng lúc đó tôi rất lý trí. Tôi không làm ầm ĩ và giao tiếp với cô ấy một cách bình tĩnh.
Người dì này chắc hẳn đã biết bố tôi từ lâu. Bố tôi nói với người dì này rằng ông và mẹ tôi đã ly hôn nên họ đến với nhau.Tôi rất phản đối vấn đề này, và sự phản bội của anh ấy là không thể tha thứ.
Tôi đang ngồi cạnh giường. Tôi không muốn chạm vào bố nên chỉ lặng lẽ nhìn ông rồi quay đi.Tôi đang nghĩ tại sao điều này lại xảy ra, tại sao nó lại xảy ra với tôi?
Một điều rất kỳ lạ đã xảy ra vào thời điểm đó. Chú tôi lúc đó cũng đến nhưng có việc cần mua nên bố con tôi bị bỏ lại một phòng. Đèn vẫn sáng nhưng đột nhiên không có điện, trong phòng nhất thời tối đen. Tôi vẫn còn hơi sợ hãi.
Họ là người thân của tôi, không nên sợ hãi nên tôi luôn tự an ủi mình. Lúc đó tôi tương đối mạnh mẽ.Anh nén lại và không khóc lớn.
Kể từ khi bố tôi qua đời, những người lớn tuổi trong gia đình cũng đã qua đời trong vài năm qua, đầu tiên là bà tôi, và năm nay là ông nội tôi.Người ta thường nói trong nhà có một người lớn tuổi như có một kho báu.
Hiện tại, trong gia đình tôi chỉ có mẹ và em trai.Trong một gia đình gia trưởng như vậy, tôi không thân thiết với gia đình mình. Tôi không thân thiết lắm với bố mẹ, ông bà và các em trai. Có thể nói tôi lãnh đạm như nước.
Tôi chưa bao giờ được hưởng tình yêu thương, sự ấm áp và hạnh phúc từ người thân, cũng như chưa bao giờ được hưởng tình bạn của bạn bè. Tôi đối xử với bạn bè bằng cả trái tim nhưng cuối cùng lại không nhận được sự chân thành từ họ.
Tôi cảm thấy hôm nay mình có chút suy sụp tinh thần và đã đến giới hạn, xuất phát từ gia đình, công việc và những vấn đề nợ nần nghiêm trọng nhất.Vì cần giữ thể diện nên tôi không kể cho bạn bè hay gia đình nào khác về tình trạng nợ nần của mình ngoại trừ một người bạn biết chuyện. Vì thế bây giờ tôi rất suy sụp. Tại sao điều này lại xảy ra?Tôi chỉ có thể trách mình là một người ham vui, cường điệu và viển vông.
Dù tôi có lên tiếng thì ai có thể giúp tôi?Chỉ có tôi mới có thể tìm ra giải pháp cho vấn đề này. Cũng có thể nói, kể từ khi bố tôi qua đời, nghĩa vụ tài chính của tôi ngày càng tăng lên.Mặc dù bây giờ nó đã được kiểm soát nhưng nó không còn khả thi nữa và chúng ta vẫn cần tìm cách giải quyết (mặt cau có).
Người cha trong ký ức của tôi là người tận tụy và yêu thương chúng tôi, nhưng cách ông thể hiện tình yêu đó lại khác nên tôi không thể nhìn thấy hay cảm nhận được. Giờ đây khi tôi đã nhận thức được điều đó sâu sắc trong trái tim mình, tôi vẫn có thể cảm nhận được tình yêu của anh ấy dành cho chúng tôi. Dù hình ảnh anh ấy mờ nhạt trong tâm trí tôi nhưng những khoảnh khắc anh ấy đối xử tốt với chúng tôi vẫn còn sống động trong trí nhớ của tôi.
Về cái chết của bố tôi, tôi chưa nói với ai ngoại trừ những người bạn thân nhất của mình. Tôi không muốn mọi người biết tôi là người không có cha, cũng không muốn nói quá nhiều về gia đình mình.Có thể nói đó là một cách lựa chọn để tránh né!
Người đã khuất đã mất, hãy để tôi nhớ đến anh ấy.Cảm ơn bạn, tôi thật may mắn!