Thời gian có thể lấy đi năm tháng nhưng không thể lấy đi hương vị của ký ức.
Đó là những kỷ niệm tuổi thơ, là hương vị của tuổi thơ và hơn thế nữa là hương vị của cuộc sống, ngọt ngào và hạnh phúc.
Nhìn họ làm tôi nhớ lại quá khứ, nhìn họ làm tôi nhớ đến quê hương. Ngôi làng nơi tôi lớn lên thật mộc mạc, thật sạch sẽ, giản dị và chân chất, mọi thứ cũng thật bình dị. Vì vậy, dù sau này tôi có đi đâu thì đó cũng sẽ luôn là nơi tôi nhớ nhất và khó quên nhất. Đó là nơi tôi sinh ra, là nơi có nhiều pháo hoa nhất, là nơi luôn khiến con người ta cảm thấy ấm áp, vững chắc và hài lòng.
Đổi đậu hũ, hái hoa châu chấu, lấy đủ tiền cây du, đi tìm dầu khói, ăn đậu chua, hút rễ ngọt, đào ví chăn cừu, hái chà là rừng, bắt trâu, bắt chạch, bắt cá, sờ tôm, tìm tổ sao (một loại nấm), bắt châu chấu, tìm khỉ ve sầu, bắt ve sầu, tìm túi rơm, hái dâu, làm thìa đan lát... Đó là những thứ quen thuộc nhất thuở nhỏ nhưng giờ đây chúng đã trở thành những món đồ xa xỉ.Dần dần, những điều đó trong quá khứ đang dần biến mất trong cuộc sống. Thời gian quả thực đã lấy đi năm tháng, và cũng lấy đi quá nhiều. Những điều tuổi thơ đó có thể không còn nữa nhưng những kỷ niệm sẽ luôn đọng lại trong tim. Những hương vị ngày xưa đó vẫn còn được ghi nhớ, và sẽ luôn được ghi nhớ. Khi nghĩ đến chúng, tôi có cảm giác như đang nếm chúng, chua, ngọt, đắng, cay, bất kể mùi vị nào đang chảy trong máu.Đó là cuộc sống và là điều sâu sắc nhất trong tâm hồn.
Những điều ở quê là cảm động nhất và có thể chạm đến sâu thẳm tâm hồn mà không cần dùng đến bất cứ sức mạnh nào. Chúng gắn bó mật thiết với cuộc sống vì là nơi gần gũi nhất với thiên nhiên và là thiên đường nơi hạ giới.
Một tách trà nóng là cách hiếu khách của người dân nông thôn. Trà dù ngon hay dở cũng đủ làm ấm lòng người. Nước sôi, lá trà bay và mùi thơm của trà tỏa ra từ hơi nước. Với sự ra đời của cốc này đến cốc khác, khoảng cách giữa mọi người luôn ngày càng gần hơn. Mọi thứ thật đơn giản. Không cần quá nhiều. Chỉ cần một tách trà cũng đủ sưởi ấm lòng người và khiến thiên hạ say đắm.
Kẹo hoa quả, kẹo răng gạo, kem táo gai, kem đậu phộng, kem que là những kỷ niệm ngọt ngào và cảm động nhất tuổi thơ tôi. Hễ có tiền tiêu vặt là tôi chạy ngay ra căng tin mua về ăn. Điều tôi đặc biệt nhớ nhất trong tuổi thơ là cảnh xin bố tiền tiêu vặt để mua kem vào một buổi chiều hè. Bố tôi nói không cho, không chịu nổi tiếng cằn nhằn trái phải của tôi nên cuối cùng ông cũng đưa tiền cho tôi.
Khi còn nhỏ, một trong những việc tôi thường làm nhất để giúp đỡ bố mẹ là làm nước tương và giấm. Nước tương và giấm chúng tôi ăn thời đó hiếm khi được đóng chai. Tất cả chúng đều có số lượng lớn và được đựng trong hai thùng lớn.Chúng tôi sẽ lấy chúng bằng những chai rượu vang. Giấm lúc đó ngon thật. Tôi thường vào bếp nhấp vài ngụm. Khi còn nhỏ, tôi không thường xuyên uống đồ uống và cũng không có tiền mua nên tôi đã thêm một ít đường vào giấm để tạo thành một thức uống thỏa mãn. Đến bây giờ hương vị đó vẫn còn đọng lại trong miệng và trong tim tôi.Hôm nay tôi chưa bao giờ nếm lại mùi vị giấm từ thời đó nữa.Giấm hôm nay mạnh quá.
Khi còn nhỏ, vừa bước vào tháng 12 âm lịch, tôi vô cùng vui mừng, rồi tôi đếm ngày vì đã gần đến Tết Nguyên đán. Tôi càng phấn khởi hơn sau ngày 23 âm lịch, sau đó ngày nào gia đình tôi cũng bận rộn.Người dân nông thôn làm ruộng và không phải làm việc. Mùa đông là thời gian để họ dành những ngày tháng nhàn nhã, quây quần bên bếp lửa, uống trà và trò chuyện về công việc gia đình. Có thể coi đây là một kỳ nghỉ sau một năm bận rộn.Điều em thích nhất là nhìn bố mẹ bận rộn dọn dẹp nhà cửa và dọn dẹp cùng bố mẹ. Dù không thích làm việc nhà nhưng tôi cũng thấy thích thú vì được làm việc cùng những người tôi yêu thương nhất cho ngôi nhà thân yêu của mình, mọi việc đều toát lên niềm vui và hạnh phúc.
Tôi thích làm bánh bao dịp Tết Nguyên Đán cùng bố mẹ. Những chiếc đầu lợn do bố tôi làm và những con cá do mẹ tôi làm thực sự rất đẹp. Tôi sẽ cho họ cái này cái kia, chà là, hạt dẻ, đậu nành và đậu phộng... Tôi rất bận.Ngay sau đó, mẹ tôi làm đủ các món chiên, hầm, hầm, còn bố tôi đăng câu đối và treo zuzi (những bức tranh Tết treo ở nông thôn vào dịp Tết, tôi gọi là ông nội khi còn nhỏ).Tết năm ấy thật sự đầy hương vị, những năm ấy cũng thật đẹp, thơm và ấm áp. Ngày nay, Tết có thể có nhiều chiêu trò mới nhưng tôi không còn cảm giác như ngày còn bé nữa.Nhưng vì bạn có nó nên nó sẽ luôn ở đó.
Tôi không làm nhiều công việc đồng áng khi còn nhỏ nhưng về cơ bản tôi đã trải nghiệm nó. Tôi không tự mình làm việc đó mà tôi quan sát cách người lớn làm.Thời đó chưa có cơ giới hóa như ngày nay, mọi thứ đều dựa vào sức người. Tôi đã từng ngưỡng mộ những người lớn đó. Làm thế nào họ biết được quy trình trồng các loại cây trồng khác nhau và cách thực hiện chúng?Tôi nhớ bố mẹ tôi đã nói rằng đây là việc họ đã làm cả đời và họ phải biết mình ăn gì.
Khi còn nhỏ, tôi rất bận tâm đến công việc đồng áng và không thích làm việc đó. Tôi đã lười biếng từ khi còn nhỏ.Và bây giờ khi nhớ lại khoảng thời gian đó, tôi cảm thấy thật may mắn và hạnh phúc. Nếu không có những trải nghiệm đó, làm sao tôi có thể cảm nhận được cuộc sống chân thực nhất, làm sao tôi có thể có được trải nghiệm sâu sắc như vậy, làm sao tôi có thể đón nhận những nhận thức thuần khiết, đẹp đẽ nhất mà thiên nhiên ban tặng, cảm nhận được sự kỳ diệu, quý giá của cuộc sống và cuộc sống.Nếu không có những trải nghiệm và kỷ niệm đó, tôi nghĩ tâm hồn mình sẽ mất đi rất nhiều màu sắc.Lớn lên trên đất, làm sao chúng ta không tiếp xúc gần gũi với đất và cảm nhận được nó?Khi lớn lên, tôi nhận ra rằng sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn thực sự chính là gia tài của tôi!
Hương vị tuổi thơ của tôi có thể khiến cuộc sống của tôi trở nên đơn giản, chân thực, thỏa mãn và hạnh phúc.Những hương vị đó là những điều cơ bản nhất trong cuộc sống. Dù cuộc sống có trôi nổi ở đâu thì có một số thứ đã ăn sâu vào đây và sẽ luôn mang lại cho bạn cảm giác ổn định.Những hương vị đó luôn ở trong trái tim tôi.